Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012

DẠY CON

Thành Sơn(sưu tầm)

Lấy cho ba cái “đọi” đi con, 
       Con ngơ ngác “đọi” là gì ba nhỉ?
         Ba cười lớn : thì "đọi" là cái chén, 
            Con cầm dùm thêm cái “rá” cho ba. 
               Đứng chôn chân miệng con cứ làu bàu,
      “Đọi” với “rá” là gì con đâu hiểu. 
                        Gốc QUẢNG BÌNH nhưng con nào có biết, 
                                                          Tiếng quê mình vui “rứa” đó con ơi.
      Và còn nữa “trục cúi” là đầu gối,
        “Ót” là gáy con làm sao hiểu nổi,
             “Trốc” là đầu càng thêm rối cho con.

      Con gái quê ta khi tuổi còn son,
              Tiếng Quảng Bình sẽ gọi là “con cấy”.
          “Chí” là chấy sống ở trên cái “trốc”,
        Thức ăn mốc gọi là “môốc” con à.
             Dạy "mi" hoài “răng mi nỏ " nhớ ra,
          “Hoọc a rứa” đúng thật là con ngốc.
       
         Con nhoẻn miệng vò tai và bứt tóc,
         Tiếng quê mình khó học quá ba ơi !
    Mấy từ thôi đã kêu đất, kêu trời,
                    Còn nhiều lắm “mần răng mi” thuộc được?
                   Biết không thể nên con đành xuống nước.
        Hè về quê học cũng được nghe ba !
     Hiểu ý con ba cất tiếng cười khà,
                Tiếng Quảng Bình “nhà tui” hay rứa đó.
           “Bây” không đẻ ở miền quê nắng gió,
Nhưng gốc là từ nơi đó sinh ra,
 Dù ở mô hãy nhớ lấy lời ba,
                         Tiếng Quảng Bình gắn với "Ngài" Quảng Bình
                         “Ngài” Quảng Bình rồi "cụng" về Quảng Bình.
          
               Cho con theo để “bày” tiếng quê mình,
           Bởi dạy mại, “hắn” vẫn nói linh tinh,
             Chê hắn dốt, hắn “mần” thinh “nỏ cại”
     Thôi thì cũng tại hắn còn nhỏ dại,
           Chấp mần chi khung hắn “hại” nỏ về.
Lỡ mai ni hắn nỏ biết “mô, tê ,
          "Hại" khi "nớ" có "ngài" chê, kẻ trách.
             
                Rồi một "bựa" hắn nách mang, tay xách,
         Túi, va ly chạy lách cách theo “tui”.
   Hai cha con với vẻ mặt tươi vui,
           Về quê nhé ! rủng rỉnh tiền trong túi.
                  Cả ngày trời, "đàng" không rồi "đàng" bộ
           Về đến nhà hắn "nhoọc" toát mồ hôi.
   Ai nói chi cũng vâng dạ cho rồi,
           Bởi “nỏ” biết “mô, tê, răng, rứa, hỉ”.
                      Mấy người “nậy” O, Cậu cùng Dì, Dượng,
                  Xúm “chắc” vô hỏi hắn thấy mà thương :
               “Mới đi về “có nhoọc” lắm "khung mi”
              Nhớ ngồi nghỉ một “thí” rồi tắm “hí”.
                   Để “tau” xuống bếp nấu cho “đọi” cháo,
                 Cha con “bây” ăn cho khoẻ “con ngài”,
                             Trong “nớ” về “đàng ngái” lắm “phải khung”?
                        Dù “có ngái" "tau cụng mần" một chuyến...”
                                                          
                                                            Khổ thân con,
                                                            Hắn cứ ngồi ngơ ngác, 
     Nỏ hiểu chi cũng gật đại cho rồi.
             Gắng lên con dăm bữa nửa tháng thôi,
       Con sẽ hiểu hết lời tình nghĩa đó.
                       Quê Quảng Bình quanh năm mưa, nắng, gió,
      Vẫn còn nghèo với nhiều nỗi âu lo.
                 Nhưng tình người thì chẳng thước nào đo.
             Trọn vẹn lắm như câu hò ví dặm .......
"SƯU TẦM"

1 nhận xét:

  1. Đi mô cụng nhớ tiếng quê mền
    Để gặp nhau mà chuyện trò với bạn
    Chứ phổ thông với địa phương lẫn lộn
    Nghe cứ như khung phải gốc quê choa.

    Trả lờiXóa

Xem xong thì viết vài dòng cảm nhận nhé.
Đã thêm tiện ích chèn ảnh vào "nhận xét", sẽ hướng dẫn các bạn cụ thể sau.